Nhìn thẳng vào mắt Hồng Lăng, Mã Vũ Huyên gằn từng chữ:
"Quý nhân sở dĩ được gọi là quý nhân, là vì tầm nhìn và năng lực của họ đều vượt xa ngươi."
"Thế nên, việc quý nhân không làm được thì ngươi cũng không làm được, lợi ích quý nhân không cầu được thì ngươi cũng chẳng thể cầu tới."
"Nói một cách đơn giản, quý nhân ngay từ đầu đã biết rõ, ngươi chẳng giúp được gì cho họ cả."




